
Câu này nghe thâm thúy vậy thôi, chứ thực ra như việc tắt tiếng group chat để nghe được tiếng bụng kêu đói ah!
Não chúng ta giống như một chiếc taxi vào giờ cao điểm – luôn bận rộn, luôn có tiếng bíp bíp, và thỉnh thoảng lại đi nhầm đường. Từ sáng đến tối, nó cứ nói…nói…nói mãi:
“Hôm nay mặc gì đây?
Sao hôm qua mình nói câu đó nghe ngu vậy?
Liệu mai có mưa không?
Tại sao pizza lại tròn mà hộp lại vuông?”
Và giữa cái ồn ào đó, linh hồn tôi như một đứa trẻ nhút nhát đứng khép nép ở góc lớp, muốn nói điều gì đó quan trọng nhưng không dám giơ tay.
Tôi đã thử nhiều cách để “quiet the mind”:
Meditation: Ngồi im 10 phút, cố gắng không nghĩ gì. Kết quả? Tôi nghĩ về việc mình đang cố gắng không nghĩ gì. Sau đó nghĩ về việc mình đang nghĩ về việc mình đang cố gắng không nghĩ gì.
Yoga: Tôi từng tham gia lớp yoga. Trong tư thế “con dog sấp mặt”, thay vì cảm nhận năng lượng vũ trụ, tôi chỉ cảm nhận được mùi mồ hôi của người bên cạnh.
Đi bộ trong công viên: Hiệu quả nhất! Cho đến khi tôi gặp con chó dễ thương và bắt đầu nghĩ liệu mình có nên nuôi chó không, rồi nghĩ đến trách nhiệm, rồi nghĩ đến tương lai, rồi lại về như ban đầu!
Nhưng có những lúc kỳ diệu, khi não bộ mệt quá không chịu nổi nữa, linh hồn tôi bỗng nhiên lên tiếng. Nó không nói to như não bộ, mà thì thầm nhẹ nhàng như tiếng gió:
“Này, tại sao không thử làm cái đó mà mình thích từ lâu?”
“Hôm nay trời đẹp thế, sao không ra ngoài?”
“Gọi điện cho mẹ đi, lâu rồi không nói chuyện.”
Những lúc đó, tôi mới nhận ra linh hồn không bao giờ lo lắng về deadline, không bao giờ so sánh mình với người khác trên Instagram, và chắc chắn không bao giờ băn khoăn về việc tại sao bánh mì không có trong thực đơn ăn kiêng.
Hóa ra “quiet the mind” không phải là tắt hẳn não bộ (vì thế là chết đó), mà là học cách không nghe theo mọi thứ nó nói. Giống như việc sống chung với một người bạn cùng phòng nói nhiều, đôi khi bạn chỉ cần gật đầu “ừ ừ” rồi làm theo ý mình.
Linh hồn thì khác. Nó giống như một người bạn thân hiểu mình nhất, chỉ mở miệng khi thực sự có điều gì đó quan trọng để nói. Và thường thì những gì nó nói đều đúng.
Vậy nên lần tới khi bạn cảm thấy não bộ ồn ào quá, hãy thử ngồi im một lúc. Không cần 2 tiếng như các guru, chỉ cần 5 phút cũng đủ. Và ai biết được, linh hồn bạn có thể sẽ nói lên điều gì đó khiến bạn ngạc nhiên.
Hoặc ít nhất, bạn cũng sẽ nghe được tiếng bụng kêu và nhận ra là đã đến giờ ăn trưa!
P.S: Tôi viết bài này trong lúc não bộ đang tranh luận về việc có nên order pizza hay không. Linh hồn thì thầm: “Ăn salad đi.” Cuối cùng tôi order pizza nhưng thêm rau. Đó là sự thỏa hiệp.
