(Bài số 1 trong chuỗi series bài viết về “Bỏ Bê và Buông Bỏ” @ Coach Danny Võ)
Hôm nay tôi muốn hỏi thật thẳng một câu:
Có bao giờ bạn nhầm lẫn giữa “buông bỏ” với “bỏ bê” chưa?
Vì tôi thấy nhiều người đang làm vậy lắm. 😅
Người ta hay nói: “Thôi kệ đi, sống đơn giản cho xong.” “Buông bỏ mà — lo chi nhiều vậy?”
Nghe thì ngộ lắm. Nhưng thực ra… họ đang bỏ bê bản thân mình.
Bỏ bê cảm xúc. Bỏ bê những mối quan hệ cần được chăm sóc. Bỏ bê giấc mơ chưa kịp nở hoa.
Rồi gọi đó là “bình an.”
Nhưng bình an thật sự — không phải là trống rỗng.
Buông bỏ thật sự không có nghĩa là không cảm thấy gì.
Mà là cảm thấy đầy đủ — rồi nhẹ nhàng đặt xuống.
Như bông hoa sau cơn mưa: Vẫn đủ sức nặng để chạm đất — nhưng không chìm trong bùn. 🌧️🌺
Tôi có một học viên từng nói với tôi: “Coach ơi, em đã buông hết rồi mà sao vẫn không vui?”
Tôi hỏi lại: “Em buông — hay em đang trốn?”
Cô ấy im lặng một lúc rất dài.
Rồi khóc.
Vì đó là lần đầu tiên cô ấy phân biệt được hai thứ đó.
Bỏ bê là khi bạn tắt cảm xúc vì sợ đau. Buông bỏ là khi bạn đã cảm nhận đủ — và chọn tiếp tục sống.
Bỏ bê là chạy trốn khỏi khu vườn của mình. Buông bỏ là ngừng bám víu vào một đóa hoa đã tàn — để nhường chỗ cho hoa mới.
Hạnh phúc giữa bộn bề không đến từ việc “không còn quan tâm gì nữa.”
Nó đến từ chỗ bạn biết mình đang quan tâm điều gì — và tại sao.
Đó mới là Nghịch Cảnh Nở Hoa. 🌸
Hôm nay, hãy tự hỏi mình một câu thôi:
“Có điều gì tôi đang gọi là ‘buông bỏ’ — nhưng thật ra là đang bỏ bê?”
Để lại câu trả lời ở comment nhé. Tôi đọc hết đó. 💛
— Coach Danny Võ – Diễn giả Truyền cảm hứng Hạnh Phúc
